T2. Th2 6th, 2023

Ðứᴄ Рһậт Ԁạʏ ᴠề ᴠɪệᴄ “ʟàᴍ тổп тһươпɡ пɡườɪ ᴋһáᴄ”: Áᴄ ᴋһẩᴜ ắт ᴄһɪêᴜ ᴍờɪ զᴜả Ьáᴏ!

Việc nhục mạ người khác cũng là nhục mạ bản thân mình hay việc hủy hoại thanh danh người cũng thế. Chính vì vậy, khi nói về sở đoản của người khác thì cần phải thận trọng, nếu như không thật sự cần thiết thì không nên những lời tùy tiện.

Theo Phật giáo, ngày xưa ở thành Xá Vệ có một phú ông vô cùng tín phụng Phật giáo có tên là Sư Chất. Vào một hôm, ông đã chuẩn bị đồ ăn ngon thành kính cúng dường Phật Đà cũng như tăng chúng. Phật Đà đã nhận cúng dường rồi tiến hành khai thị cho ông Pháp lý tu hành rồi sau đó dẫn các tăng nhân trở về tịnh xá.

duc-phat-day-ve-viec-lam-ton-thuong-nguoi-khac-ac-khau-at-chieu-moi-qua-bao-4-1671165817.jpg

Trên đường trở về thì khi mà Phật cùng với tăng chúng nghỉ dưới gốc cây ở bên bờ sông thì có một con vượn từ trên cây nhảy xuống rồi cầu xin Phật Đà cho mượn bình bát. Sau khi con vượn nhận được chiếc bát của Phật thì liền đi ngay, rất nhanh chóng đã liền trở lại, trong bát lúc này đã đựng đầy mật ong, vượn đã dùng hai tay cung kính dâng lên cho Phật Đà. Phật Đà nhận sau đó rồi phân chia cho các tăng nhân để cho con vượn được thêm nhiều phúc báo. Vượn nhìn thấy thế thì vui sướng nhảy nhót.

Một lúc sau thì con vượn chết rồi được chuyển sinh thành người rồi sinh ra trong nhà Sư Chất. Lúc mới ra đời, tất cả bộ đồ ăn ở trong nhà đều chứa đầy mật ong. Vợ chồng của Sư Chất lấy làm lạ lắm nên đã đặt tên cho cậu bé là Mật Thắng. Chớp mắt mà tháng ngày đã trôi nhanh vun vút, thời gian cũng giống như mũi tên bay. Mật Thắng lúc này cũng đã lớn, cậu tỏ ra rất ghét trần tục và xin cha mẹ cho cậu được xuất gia. Cha mẹ cậu thấy thế cũng rất vui mừng đồng ý

duc-phat-day-ve-viec-lam-ton-thuong-nguoi-khac-ac-khau-at-chieu-moi-qua-bao-2-1671165817.jpg
Ảnh minh họa

Sau khi được cha mẹ cho phép thì Mật Thắng đến tịnh xá Kỳ Viên rồi xin Phật cho xuất gia. Cũng bởi vì thiện duyên đời trước nên cậu cũng đã nhanh chóng chứng được quả vị.

Có một lần, cậu đã cùng với các Tỳ kheo đồng tu ra ngoài độ hóa, khi đi giữa đường cảm thấy khát nước lạ thường và mọi người đều muốn có cốc nước uống. Lúc này thì tỳ kheo Mật Thắng đã cầm chiếc bát không ném lên không trung rồi sau đó là dùng hai tay giơ ra đón lấy. Ngạc nhiên là ở trong bát đã chứa đầy mật ngon, Mật Thắng chia cho các tăng nhân giải khát. Khi trở về tịnh xá, cũng có một tỳ kheo đã thỉnh giáo Phật Đà như sau: “Tỳ kheo Mật Thắng quá khứ tu phúc gì? Tại sao Mật Thắng bất kỳ chỗ nào bất kỳ lúc nào cũng có thể dễ dàng có được mật ong?”.

Lúc này, Phật Đà đã trả lời như sau: “Các con có còn nhớ trước kia rất lâu rồi có một con vượn đã xin mượn chiếc bình bát rồi đựng mật ong đến cúng dường Phật cũng như tăng chúng không? Cũng bởi vì nó vui lòng thí xả nên sau khi chết đã được chuyển sinh thành người. Và nó thành tâm cúng Phật mật ong nên đến đời này có thể có được mật ong bất kỳ lúc nào bất cứ nơi nào”.

Khi Phật đà nói xong thì tỳ kheo lại hỏi thêm rằng: “Bạch Phật Đà, đời trước của Mật Thắng là nhân duyên gì mới bị đọa sinh làm vượn?”.

duc-phat-day-ve-viec-lam-ton-thuong-nguoi-khac-ac-khau-at-chieu-moi-qua-bao-4-1671165817.jpg
Ảnh minh họa

Lúc này thì xung quanh Phật đà cũng đã có nhiều đệ tử vây quanh, Ngài nói thêm rằng: “Mật Thắng đã bị đọa sinh làm vượn và đó chính là việc của 500 đời trước, tức là vào thời Ca Diếp Như Lai vẫn còn tại thế. Lúc này có một tỳ kheo trẻ ngẫu nhiên đã bắt gặp một vị tỳ kheo khác nhảy qua một con suối nhỏ. Tỳ kheo trẻ lúc này liền cười mà nói rằng dáng vẻ của vị tỳ kheo kia như con vượn. Sau này thì tỳ kheo trẻ biết lỗi của mình rồi cũng sám hối với tỳ kheo kia, nên đã tránh không bị chịu nỗi khổ đọa xuống địa ngục. Và cũng vì thế mà đã kết duyên nên con vượn cũng đã gặp được Phật, được đắc độ. Đời này tỳ kheo đó cũng đã nhanh chóng chứng được quả vị La Hán rồi”.

Phật đà giảng xong thì các tỳ kheo khác cũng đều biết rằng một lời ác ngữ cũng có thể sẽ chiêu mời quả báo khổ cực. Cũng có nhiều người nói ra những lời gây tổn thương đến người khác nhưng lại cho rằng bản thân của mình lại thẳng thắn và bộc toạc có gì thì nói đó, không để bụng.

Vấn đề này vô cùng nghiêm trọng, người ở trong thiên hạ thì ai ai cũng có sai lầm cũng như khuyết điểm, vậy thì người “thẳng thắn bộc trực” cũng sẽ ngày ngày lôi khuyết điểm hay sai lầm của mọi người ra để mà nói mà chửi thì sẽ ra sao? Bất kể là họ đi đến đâu hay làm việc gì hoặc ở chỗ nào cũng đều gặp những người có khiếm khuyết và có lỗi lầm hay làm những việc ngang sai trái ý, vậy thì họ chỉ lo đi vạch lỗi lầm cũng như khiếm khuyết của những người khác thì cũng không đủ thời gian để làm rồi thì nói chi đến làm những việc có ích khác.

duc-phat-day-ve-viec-lam-ton-thuong-nguoi-khac-ac-khau-at-chieu-moi-qua-bao-1-1671165817.jpg
Ảnh minh họa

Cũng theo Phật giáo, người phàm trần ở trong tam giới đều là nghiệp cuộn lấy nghiệp, bệnh tật đầy bản thân của mình. Khi đối xử với người bệnh thì cần phải thương xót chữa trị chứ không phải chỉ quen thói công kích nhục mạ. Việc nhục mạ người khác cũng chính là nhục mạ bản thân của mình và việc hủy hoại thanh danh người thì cũng chính là hủy hoại bản thân của mình.

Chính vì thế mà khi nói về sở đoản của người khác thì cần phải thận trọng, nếu như không thật sự cần thiết thì không nên những lời tùy tiện. Con người của chúng ta cũng không nên đùa giỡn hay là nói lời ác khẩu. Lý do là vì luật nhân quả cũng sẽ không tha thứ hay bỏ qua cho bất kể ai. Nhất là dối với những người tu luyện bởi vì họ mang trong mình năng lượng lớn nên khi mà nói những lời ác ngữ thì mức độ gây tổn thương cũng vô cùng lớn. Và chỉ một lời nói nghe có vẻ là nhẹ nhàng nhưng lại có thể thay đổi vận mệnh của một con người. Nếu như nghiệp tạo ra lớn như thế nào thì chỉ cần nghĩ cũng biết thôi.

By admin

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *